Join MultiplyOpen a Free ShopSign InHelp
MultiplyLogo
SEARCH

Day of darkness

Với màu sắc, Ngô Lực là gã lãng tử đầy ngẫu hứng. Với công việc, Ngô Lực rất biết cách “sắp xếp” các ý tưởng và chăm chút cho những dự án nghệ thuật “dài hơi”. Còn trong tình yêu, sự mơ mộng của anh gắn liền với một gia đình êm ấm.

“Body Painting của tôi không chỉ là sự duy mỹ…”

Gần đây, các chương trình trong dự án nghệ thuật cộng đồng (B.Art) của anh thu hút nhiều sự chú ý của dư luận. Anh có cảm thấy mình đã thành công?

B.Art lần này là  quá trình tiếp nối của các dự án “Vào chợ”, “Ra đường”… Dư luận dõi theo dù khen hay chê thì tôi cũng thấy mừng – vì ít nhất mọi người đã quan tâm đến loại hình nghệ thuật mới mẻ này. Còn thành công, thực sự tôi không biết định nghĩa nó thế nào (cười). Với tôi, được làm những việc mình thích, thực hiện được ý tưởng ấp ủ của mình mới là điều quan trọng.

Có ý kiến cho rằng chưa thể đánh giá các tác phẩm của anh ở góc độ nghệ thuật, chúng chỉ là những hiện tượng xã hội. Anh nghĩ sao về điều này?

Mỗi tác phẩm ra đời đều có nhiều cách nhìn nhận. Từ ý tưởng trong đầu khi phát triển thành tác phẩm hay dự án nghệ thuật đòi hỏi sự gọt giũa và sự phù hợp với hoàn cảnh xã hội đang sống. Body Painting không chỉ là sự duy mỹ mà còn gắn liền với trào lưu phản kháng của người phụ nữ. Tôi không hô hào “nữ quyền”, tôi chỉ muốn nói tới quyền tự do sử dụng thân thể của mình, phụ nữ được phép “khỏa thân” chốn công cộng như đàn ông nếu họ thích chứ. Nếu có thể tạo ra được hiệu ứng xã hội về việc khỏa thân, tôi rất vui vì những ý nghĩ của mình đã được đón nhận phần nào.

Khi có ý niệm, tôi phát triển nó và đem nó tới mọi người, nếu e sợ dư luận không đón nhận thì ngay từ đầu tôi đã không làm. Phần tiếp nhận nó như thế nào phụ thuộc vào từng người. Với một hình thức nghệ thuật dù được xem là nhạy cảm, là khó được chấp nhận thì cách hay nhất là cứ để cộng đồng nhìn nhận, phán xét và loại thải, nếu nó bất hợp lý.

Anh có thể “bật mí” các dự án nghệ thuật của mình vào cuối năm nay?

Sẽ là các chương trình B.Art 2, B.Art 3…trong dự án nghệ thuật cộng đồng mà tôi đang theo đuổi. Bên cạnh đó, tôi đang “thai nghén” một triển lãm lớn về cuộc sống thực của những người nghệ sĩ. Người xem sẽ được chứng kiến cuộc sống bình thường nhất của nghệ sĩ, họ sinh hoạt và sáng tác ra sao…Sau đó, tôi sẽ làm một bộ phim về sự va chạm giữa tư tưởng cũ – mới trong nghệ thuật, sự lạc lõng  của người nghệ sĩ trong chính gia đình của mình. Hiện tại tôi đang viết kịch bản cho bộ phim này.

“Tôi sợ cảm giác có ai đó đợi tôi ở nhà…”

Dường như trong đầu anh luôn bùng nổ các ý tưởng cho công việc, liệu còn nhiều thời gian dành chuyện tình cảm? Tình yêu với anh có ngẫu hứng như Body Art?

Tôi không phải người khéo sắp xếp mọi thứ mà thường ngẫu hứng theo cảm xúc. Có khác là khi yêu tôi hiểu được vấn đề giới hạn. Bản chất của con người là thay đổi, không tồn tại thứ tình yêu vĩnh cửu. Còn nghệ thuật thì hoàn toàn không giới hạn.

Anh có phải người lãng mạn khi yêu?

Điều này cũng còn xem quan niệm thế nào là lãng mạn của mỗi người. Đối với tôi, có những khi lãng mạn là ngồi im lặng bên nhau, có khi cả ngày không nói tiếng nào mà ai làm việc người đó. Không gian tĩnh lặng bên nhau ấy lại gợi rất nhiều cảm xúc cho tôi.

Giới hạn của tình yêu mà anh nói tới có bao gồm việc tiến tới hôn nhân?

Không hẳn. Với tôi tình yêu và hôn nhân là hai việc rất khác nhau. Khi yêu tôi rất ngẫu hứng, nhưng khi lập gia đình rồi thì không thể như vậy. Tôi sợ cảm giác có ai đó đang đợi mình ở nhà nên khi có gia đình tôi sẵn sàng hi sinh nhiều thú vui để vun đắp cho mái ấm của mình.

Nhưng từ bỏ những thói quen tự do không hề dễ dàng với một nghệ sĩ?

Trước đây tôi từng từ bỏ những thói quen đó khi quyết định tiến tới hôn nhân với một người. Dù đi đâu làm gì thì cứ 10h tối là có mặt ở nhà chỉ để chat với người yêu, cứ như vậy hơn một năm. Khó hay dễ là do suy nghĩ của chính mình, làm được hay không là do niềm tin của mình với chính mình đến đâu.

Xin cảm ơn anh và chúc những dự án nghệ thuật của anh thành công!

 Lâm An (thực hiện)
 Ảnh: Trungphoto


Blog EntryMar 24, '10 6:21 PM
for everyone

My name is Red :x

Photobucket


Chính ra, mình yêu những buổi sáng phết. Gà gáy. Bắt đầu có mùi thơm thơm của hành chiên từ nhà bên cạnh. Cảm nhận rõ rệt từng hơi thở của sớm mai. Bỗng dưng nhớ năm ngoái ở HN ghê, cũng tầm này mình bắt đầu thao thức về chuyến đi Tây Nguyên, chẳng ngủ được. Còn năm nay, tự nhiên thế, không ngủ được chẳng có lý do gì rõ rệt.

Đêm nay, ở sân bay về quá muộn, cảm giác vui vui vì một điều gì đó đẹp đẽ làm mình quên mất mệt mỏi. Mình thích nhìn hai bạn Doremon ấy quấn quýt quấn quýt, yêu ơi là yêu ^^. Mình mắc bệnh thích ngắm nhìn tình yêu của người khác thật rồi. Đôi khi hạnh phúc ngợp trời cũng chỉ là một cái buông tay, nhẹ nhàng không nghĩ ngợi. Muốn nằm xuống nghe nhạc, nhưng ban công hấp dẫn hơn, ban mai đang đến qua tiếng gà gáy cũng vui hơn. Tự nhiên cứ thấy tiếc tiếc nếu đi nằm bây giờ. Deadline sắp hết rồi. Mình phải thừa nhận về mức độ lười biếng, để nước đến chân đến nhảy thì mình sắp đạt mức master rồi, hehe.

Từ khi vào SG đến giờ, mình gặp chưa tới 5 người, mình ngủ không quá 5 tiếng/ ngày, mình thấy mình cứ như một người khác, cũng thấy dường như SG rất khác. Kỳ lạ là mình thích thích cái cảm giác khác này lắm lắm. Sắp tới tháng Tư, mình nhớ nhung vài thứ, hơi tức thở tí ti, nhưng chẳng sao, cuối tuần là mình ở Đà Lạt rồi. Lần này sẽ ghé chị Giang, nhớ Cung Tơ Chiều lắm ^^. Khi ở ĐL về mình sẽ suy nghĩ về chuyến đi ra đảo Lý Sơn. Bây giờ thì mình thực sự tin rằng những chuyến đi nó tự tìm đến mình như một cơ duyên (hay nợ chả biết :D), sau đó sẽ quyết định công việc. 

Mình mê em Deep Red kia quá, suy nghĩ xem có nên cho nó vào wishlist birthday không. Mê em ấy từ năm ngoái năm kia, nhưng nghĩ mua về không dùng thì phí. Bây giờ nghĩ lại, nhất định sẽ dùng, sẽ dùng >.<, nên sẽ suy nghĩ, suy nghĩ >.<. 

Gì nữa nhỉ, à, vấn đề trồng cây gì cho ban công vẫn chưa nghĩ ra. Rồi để rèm cửa caro hay hình hoa, rồi để chỗ sách mới mua ở đâu...tự dưng thấy ở nhà có bao nhiêu việc cần nghĩ. Bệnh home sweet home của mình càng ngày càng nặng

Tự nhiên, mình nghĩ, có khi thực sự mình thích hợp với việc sống cô độc một mình. Giá là lúc trước mà suy nghĩ này ùa đến thì ứa nước mắt, còn bây giờ, mình sẽ tắt máy và đi nằm. 


Blog EntryJan 11, '10 3:36 PM
for everyone

Forever we yearn, forever we learn

Forever we live a lie, forever sleeping by and

Forever we flee (forever we flee), forever we will be,

Forever is but a dream, forever is but a scream and

Forever we try, forever we die,

The spell of love wore off

The zest for life not enough

Longing, hoping, waiting, for no one

Never enough?

Zero (one) one (zero) one (zero) zero (zero)

zero (one) one (zero) zero (one) zero (one)

zero (one) one (zero) one (one) zero (zero)

zero (one) one (one) zero (zero) zero (zero)

Zero (one) one (zero) one (zero) zero (zero)

zero (one) one (zero) zero (one) zero (one)

zero (one) one (zero) one (one) zero (zero)

zero (one) one (one) zero (zero) zero (zero)


off (on) on (off) off (on) on (off)

off (on) on (off) on (on) on (on)

off (on) on (on) off (off) on (off)

off (on) on (off) off (on) off (on)

off (on) on (on) off (on) on (off)

off (on) on (off) off (on) off (on)

off (on) on (on) off (off) on (off)


no (yeah) yeah (yeah) no (no) yeah (yeah)

no (yeah) yeah (no) yeah (yeah) yeah (yeah)

no (yeah) yeah (yeah) no (no) yeah (yeah)

no (yeah) yeah (yeah) no (no) yeah (yeah)

no (yeah) yeah (no) yeah (yeah) yeah (yeah)

no (yeah) yeah (yeah) no (no) yeah (yeah)

Would you prefer the pain and suffering we had?

Would you prefer to be in peril, even dead?

Would you prefer to live the life we've loved to play?

Would you prefer to live a mortal life instead?


 No need to feel the pain

No need to feel betrayed

No need to feel inane

No need to feel afraid

No more aggression

No more initiative

No more suppression

No more emotions

No more resection

No more possessions

No more suspicious

No more obsessions

No more sensations

No more depression

(no more of all the passions that shaped our hearts and made us who we are)


Blog EntryJan 3, '10 2:27 PM
for everyone
Upload Free picturesUpload Free pictures

Không kiềm được lòng, không giữ được chân, tôi lại về với biển. Trùng hợp làm sao, lần này biển động. Nhưng, mặc cho những con sóng bạc đầu trắng xóa, tôi vẫn thấy biển ánh lên màu xám xanh. Và đông đặc như thạch găng.

Phải rồi, là thạch găng như thời thơ bé. Là thạch găng như cái lần Jack D nhắn nhủ về biển. Cứ tưởng mình có thể xúc lên ăn ngay những khối nhịp nhàng xốp mịn kia. Và có thể bị nhấn chìm ngay tắp lự. Jack D có lẽ đã đi rồi. Tôi không biết nữa. Những cuộc ra đi vẫn diễn ra mỗi ngày mà tôi chẳng hề hay. Và tôi cũng thực hiện những cuộc dịch chuyển mà không ai hay. Có lẽ tôi cũng không. Sự thực của cuộc ra đi, là chẳng có lý do nào hết. 

Buổi chiều trở về từ biển, tôi gặp Imagine trên mạng. Chúng tôi, có lẽ đều sinh ra dưới những vì sao xấu. Và bị nguyền rủa. "Ràng buộc với cái gì cũng sợ, đành ràng buộc với tự do..." câu thơ đọc ngày xưa ăn sâu trong tiềm thức, có lẽ lại ứng nghiệm. Khi tôi nói với Imagine và những cái giếng đồng lẩn khuất khắp nơi, và cảm giác một mình ở trong giếng giống như khi đang rơi vào một trường cảm xúc nào đó, thì nàng nói với tôi rằng "hãy chủ động nhảy xuống giếng thay vì bị động rơi vào mà không biết thoát ra bằng cách nào...". Nhưng nàng biết không, có đôi lúc mình không có thời khắc suy nghĩ để cân nhắc xem nên nhảy xuống như thế nào. Hoặc nếu có thì mình sẽ luôn chọn cách bỏ qua những cái giếng sâu hoắm và lạnh lẽo ấy. Bởi cái cảm giác một mình trong giếng - nói thế nào nhỉ, như một kẻ ôm ảo giác hoang tưởng lãng mạn - là đơn côi cùng cực, thích thú và đắm chìm hoàn toàn. 

Chúng tôi, có lẽ thực sự sinh ra dưới những ngôi sao xấu. Và chỉ ở biển, trong cảm giác đắm chìm giữa làn nước cuồng bạo, bên trên là trăng sáng vằng vặc, bần bật run rẩy, chúng tôi mới thôi bị giằng xé. Rời khỏi biển, đồng nghĩa với nỗi buồn ga cuối vẫn còn nguyên?

H bảo mình làm nàng nhớ biển. Nghĩ tới H giờ đây, mình cứ mường tượng ra con ngựa hoang đang ôm chân gặm cỏ hiền hòa. Sẽ tới lúc mình cũng náu mình an nhiên như thế. Cười vu vơ một góc, và có thể làm thơ lúc 6h sáng như nàng =)). Ôi, thế giới của những kẻ thoái hóa hệ thần kinh phó giao cảm!

Rực rỡ làm sao!


Blog EntryDec 30, '09 3:39 AM
for everyone



Nhớ Mộc Châu quá, những con đường sương rực nắng, và hoa. Cái cảm giác buổi sáng sớm ở đó, ngai ngái, êm êm, chui vào trong màn sương đậm đặc như mây (hay là mây?) sao mà ngọt và thích thú. 

Nhớ đêm Mộc Châu, mình ngồi uống rượu bên ánh nến, bé Veo ngồi hát "Phố Núi" và "Một mình" cho mình nghe, rượu cúc thơm nồng, tiếng hát của em trong trẻo và mềm mại, trời thì lạnh thật lạnh, gió ngoài cửa thì rít ầm ào. 

Nhớ trưa Mộc Châu, mấy đứa chạy loăng quăng trong bản xem một cuộc thi, rồi chui vào vườn mận, ngồi quây quần bên gốc mận, rồi lăn ra ngủ, những nụ cười tươi như thể trẻ thơ. 
Thung Nai. 
Thích cảm giác vắt vẻo trên một cái cây trên một hòn đảo vắng giữa bốn bề xung quanh là nước xanh mướt.
Thích những ngọn triều nhục cảm dưới cái nắng cuối chiều trồi lặn đuổi bắt nhau không ngừng nghỉ
Thích vừa nằm trên võng đong đưa trong gió đọc sách rồi ngủ dưới nắng hanh vàng vừa nghe những người bạn hát vang từ một nơi nào đó trên đảo...

Mê mẩn khu nghĩa trang của Chùa Bổ Đà gồm nhiều ngôi mộ có kiến trúc kì lạ nhìn giống bãi đá cổ của Hi Lạp. Phía trước chùa là một ngọn đồi, leo lên đỉnh gió thổi tung người. Và hoang sơ, thẳng tắp xanh mướt là cánh đồng ^^

Y Tí, Lào Cai.

Chưa bao giờ tôi nghĩ ánh nắng lại là một điều kì diệu đến thế cho tới những ngày ở trong vùng đất bị lãng quên ấy. Đó là những ngày đẹp trời ở đó, không có mưa và sương rơi không quá đậm đặc, không có gió rét. Ánh nắng - món quà tươi đẹp của thượng đế đã lùi lại ở phía dưới kia, nó là hình ảnh cuối cùng mà tôi nhớ được về chặng đường nhọc nhằn vừa trải qua, những con dốc 10độ uốn quanh, những dòng thác kiêu hãnh cười khúc khích và vực Cổng Trời - dải vực thẳm này đẹp đến mê hồn, hình như cái gì nguy hiểm chết người cũng đều đẹp như thế. Tại Y Tí, thì nắng chẳng bao giờ tắt, bởi nó không tồn tại. Đó là một vùng đất bị lãng quên nằm lơ lửng ở lưng chừng dải thời gian.

Giống như ký ức, mọi thứ bị lãng quên không hẳn đã đẹp lung linh nhưng có một sức hút và cứa sâu dữ dội! Vùng đất ấy gợi tôi nhớ tới bìa cuốn sách "Và khi tro bụi", nhân ảnh chìm đi trong màn sương bao phủ quanh năm. Không thấy mặt người, không nhớ thời gian, không có ai tìm kiếm điều gì ở đây...


Một mình ở Tây Nguyên.


Hà Nội. Những ngày gió ngắn trước khi chuyển hẳn vào SG.
Ngưỡng cửa U Minh Hạ. Bầu trời rực sáng, và mình phởn phơ ^^

Những ngày cuối cùng của năm 2009. Chẳng hiểu sao vào khoảng thời gian dễ thổn thức, dễ hoài niệm loằng ngoằng nhất trong năm (như mọi năm mình vẫn sến súa như thế) thì năm nay, mình thấy trống trống một cách lạ thường. Dù xét cho cùng, 2009 có thể coi là năm chuyển dịch lớn nhất trong hơn hai mươi năm cuộc đời mình. Dịch chuyển liên tục. Và bây giờ thì đang sống ở thành phố chưa từng có trong list những nơi muốn đến. Mọi thứ có đổi thay nhiều không? 

Điểm lại lịch đi của mình từ đầu năm:

11/1: Bắc Ninh
12/1-16/1: Hà Giang
17/1 - 18/1: Sóc Sơn
18/1 - 22/1: Mộc Châu, Sơn La
 5/2 - 8/2 : Y Tí, Lào Cai
6-8/3: Thung Nai, Hòa Bình
21-23/3 : Bắc Giang
4-7/4: Pleiku
8/11/4: Daklak
11-13/4: Đà Lạt
14-18/4: Sài Gòn
05/06: Bay đêm. Bắt đầu cuộc sống tại thành phố xa lạ. Quả thực mình rất nhớ cái đêm tới SG ấy, với 2 ba lô hành lý vào lúc nửa đêm, lang thang một vòng trên taxi...
12-14/6: Vũng Tàu
10/12/7: Phan Thiết
Đầu tháng 9: Tây Ninh
12-14/9: Hà Nội, Hà Nội ^^
5-8/10: Đà Lạt 
29/10- 11/11: Hà Nội - Hải Dương - Hải Phòng - Hà Nội - SG
18-22/12: Cần Thơ - Bạc Liêu - Cà Mau

hình như còn 1 vài chuyến đi ngắn nữa mà mình không nhớ nổi.
hình như mình phải tuổi ngựa chứ không phải tuổi mèo.
hình như mình đã tự hứa với mình là sang năm 2010 mình sẽ không đi đâu hết >.<

Những chuyến đi! Có rất nhiều duyên nợ đưa đẩy mình tới với chúng. Những ngày cuối năm, mình sẽ từ từ nhấm nháp dư vị của chúng. Những vùng đất lạ lùng, những con người mới mẻ, những hình ảnh khó quên. Và bạn bè. Đến rồi đi, được và mất, có lẽ cũng vì một chữ duyên.

Wishlist cho năm sau của mình:
- Lào, Campuchia, Sing, Malaysia: rất muốn đi đợt 30/4 nhưng e là không kịp :((
- Huế, Hội An: nhớ vùng đất này cồn cào, cồn cào nên sẽ đi bất cứ lúc nào có thể :">
- Phú Quốc: rượu sim mình uống rồi, nhưng vẫn rất muốn, rất muốn tới đây 
- Tibet: luôn nằm trong wishlist của mình hàng năm, nhưng chắc còn lâu mới có thể đi được :((
- Thác Bản Giốc, Cao Bằng: có lẽ là tháng 9, mùa nước lên ^^
- Muốn đi Tây Nguyên một lần nữa >.<
- Sóc Trăng, An Giang: muốn tới chùa Dơi khi nó vẫn giữ được những nét cổ xưa, muốn ghé Châu Đốc một lần. 

Là như thế, nhưng sang năm 2010 thì sẽ tiết chế hơn. Mình sẽ không đi theo cảm hứng nữa :(, mà sẽ sắp xếp đàng hoàng, và sẽ đi vào những ngày nghỉ. Mình tự hứa sẽ không bỏ việc để đi chơi nữa.

Còn lại, những khi không thể đi đâu đó, mình sẽ dành thời gian để suy nghĩ về châu Âu. Tại sao lại là "đừng đến châu Âu" :)

Blog EntryDec 12, '09 1:01 PM
for everyone






[Untitled2.jpg]


[normal.jpg]


Lười biếng dễ sinh những thói quen kì cục. Bây giờ nghe nhạc tôi thường search random trong media. Không chủ đích. Tối nay, với hai chữ "One more..." tôi chỉ có 2 bài nghe đi nghe lại. One More Time của Ane Brun, và One More Time Nightmare của King Crimson. Điều gì gắn kết một bản Art Rock những năm 60 với một bản indie đến từ Scandinavia những năm đầu thế kỷ 21? Jazz Fusion? Scary? Yellow Life? Ngôn từ chỉ là vỏ bọc trong khi cảm xúc là thứ dung dịch biến đổi theo vật chất mà nó tràn tới, em hỡi.

Vào buổi chiều nắng đổ, tôi nghĩ về những mái nhà ngói vỡ. Những lỗ hổng từ trên mái, ánh sáng chiếu xuống thẳng tắp. Huyền ảo biết bao nhiêu. Những tia sáng li ti nhìn từ phía nào cũng lóng lánh. Những dải màu lấp lánh không ngừng chuyển đổi trong không trung, hắt về phía nào cũng đẹp rạng rỡ. Tiếc thay, tôi thuộc về những mảnh ngói đã vỡ nát. Trên kia, vẫn vắt vẻo nằm chênh.

Vào buổi chiều nắng đổ, tôi nghĩ về những con chim sẻ lạc bầy. Ở phía không nhau, chúng mổ vào lá vàng rụng khắp vỉa hè Trần Quốc Thảo. Nơi ấy chẳng bao giờ có thóc đâu. Nhưng khi lạc bầy, chúng đâu ý thức được sự được - mất, có - không? Chúng không ngừng tìm kiếm, không ngừng mổ, và không ngừng quẹt mỏ vì đau. Buồn thay, thi thoảng tôi vẫn thấy mình lạc bầy. Muốn cất cánh, mà sợ rơi.


Blog EntryNov 21, '09 6:48 AM
for everyone


Mỗi người phụ nữ đều là Marilyn Monroe.
Phía sau, Marilyn đang đứng trầm tư trên tầng thượng một ngôi nhà cao tầng. Đôi mắt buồn mênh mang nhìn xuống đường phố tấp nập. Thiên thần nước Mỹ ngả nửa người ra phía trước, điếu thuốc cháy tàn trên tay. Ám ảnh về sự cô đơn có khiến cô nhảy xuống? 

Phía trước, bốn Marilyn khác đang ngồi nói chuyện rất hăng. Về thằng con ngỗ ngược, về con bồ của ông chồng phó Tổng, về bộ váy mới mua tối qua, về đủ những thứ trên trời dưới đất... Mỗi phụ nữ đều nên có “Đồng Minh Hội” của riêng mình. Để không phải đứng hút thuốc một mình trên tầng thượng một ngôi nhà cao tầng với đôi mắt buồn mênh mang và đấu tranh giữa việc bước ra cửa trở về hay lao mình xuống phía dưới.

Thốt nhiên tôi nhớ tới câu nói của Marilyn với Miller "Em ghét Hollywood, em không muốn ở đó chút nào nữa. Em muốn sống yên bình ở đồng quê và có mặt bất cứ lúc nào anh cần em" một thời gian ngắn trước khi cô vĩnh viễn thoát khỏi những ám ảnh bế tắc của cuộc đời mình.

Đêm qua, sau khi turn off máy tính, nằm trên giường sốt hầm hập, tôi nghĩ miên man về sự an toàn. Trong những giấc mơ không rõ hình thù sáng sớm nay, tôi cũng thấy chúng. Sự an toàn hóa thân thành những ngọn đồi dã quỳ rực vàng mùa đông. Vì sao chúng lại hiển hiện trong thứ hoa man dại ấy? Phải chăng sự an toàn cũng chỉ là một khái niệm tương đối mà mỗi chúng ta tự giới hạn chính mình? 

Có không những cuộc gặp gỡ kì lạ trong cuộc đời mỗi con người? Nếu có những khoảnh khắc lướt qua nhau mà không đọng lại điều gì thì ắt hẳn sẽ tồn tại những cuộc gặp gỡ định mệnh. Chờ đợi hay chối bỏ chúng đều không có ý nghĩa gì. Chúng nằm ở phía ngoài kia, nơi ta không thể chạm vào được. Gặp gỡ định mệnh – không có nghĩa là đột nhiên ta thấy rung lên khi nhìn thấy người đó lần đầu tiên. Có khi chỉ đơn thuần là những lần gặp gỡ tình cờ, những sợi dây đi vòng cảm hoài, để rồi một chiều mưa trên ban công tự thắc mắc không biết liệu có tồn tại trò chơi của số phận trong đó không?

Rất lâu rồi mình mới nghĩ nhiều đến thế. Có đôi khi cảm giác chỉ đơn giản là một vệt màu loang sáng rỡ ở cuối đường. Tựa như màu nắng, nhưng tới gần thì vụt biến mất.

Cây nhà mình đang lớn rất nhanh. Rất nhanh và rất nhanh!

Syd đang hát Dominoes. Vẫn giọng ngây ngô như trẻ thơ mà tinh thần thì hoang hoải như sa mạc. Mỗi ngày, khoảnh khắc bình yên nhất là nằm lăn ra sàn đất lạnh, ngắm nhìn những chiếc lá xanh tươi leo dần phủ kiến khung cửa sổ vuông vức và nghe Syd hát, có thể đọc một cái gì đó, rồi ngủ quên lúc nào không hay.

It's an idea, someday
in my tears, my dreams
don't you want to see her proof?
Life that comes of no harm
you and I, you and I and dominoes, the day goes by...

You and I in place
wasting time on dominoes
a day so dark, so warm
life that comes of no harm
you and I and dominoes, time goes by...

Fireworks and heat, someday
hold a shell, a stick or play
overheard a lark today
losing when my mind's astray
don't you want to know with your pretty hair
stretch your hand, glad feel,
in an echo for your way.

It's an idea, someday...

It's an idea, someday
in my tears, my dreams
don't you want to see her proof?
Life that comes of no harm
you and I, you and I and dominoes, the day goes by...



Blog EntryNov 8, '09 6:54 AM
for everyone
Nhớ K thật.
Bất cứ nơi đâu cũng không còn nữa, K ơi
Trời đẹp đến nhường này, đời đẹp đến nhường này, K ơi
Những ô cửa sổ nở hoa, những mái nhà thầm thĩ phủ đầy lá vàng, K ơi

Bất cứ nơi đâu cũng không còn K nữa.
Không viết nữa đâu K ơi. Đem tớ đi cùng đi, đem tớ đi cùng đi, K ơi.

Blog EntrySep 27, '09 11:55 AM
for everyone

Có nhiều lần ngang qua những vùng đất, mình có khao khát sẽ trở lại đó và sống vài tháng. Thuê một căn phòng trọ như sinh viên rồi lang thang lang thang...Mà càng đi, số nơi muốn ở lại càng nhiều lên, và cứ thế, cái suy nghĩ tạm trú ấy chưa thực hiện được lần nào. Mình chỉ có thể đi qua mỗi nơi vài ngày, chìm đắm khoảng không gian xa lạ một thời gian ngắn rồi lại tiếp tục đi. Hẳn nhiên vì mình còn quá trẻ để làm việc đó, hoặc là vì mọi thứ thay đổi từng ngày và mình sợ nếu trở lại đó thì cảm giác ban đầu sẽ biến mất?

Băn khoăn như vậy liệu có thừa? Bởi thực ra mỗi ngày mọi thứ đều thay đổi không ngừng.

Gần bốn tháng thôi, mà mình đã thấy lớp màng mỏng tang phủ lên mọi thứ trong đầu. Những câu chuyện và gương mặt người đã trở nên mờ ảo. Lớp màng sẽ mỗi ngày một dày lên. Mình đã quen. Ngạc nhiên với chính mình về thói quen xấu xí ấy. Người ta khi quen dần với sự đổi thay thì sẽ không còn biết đớn đau tức giận nữa. Cùng lắm sẽ chỉ buồn.

Những cái cây giúp cổ họng mình lưu thông và nói tốt hơn. Gần đây, hình như có rất nhiều người thích trồng cây, đặc biệt là những người trẻ. Khi trước mình nghĩ chỉ người già mới thích trồng cây trong nhà, chăm chút mỗi buổi sáng và buổi chiều tà. Còn bây giờ thì mình hiểu, ấy là niềm vui của những người đơn độc.







Blog EntrySep 23, '09 6:40 AM
for everyone
Upload Free pictures

Ngày hôm nay, chậu hoa mặt trời đã nở tới bông thứ mười chín. Những mặt trời vàng ươm bé bỏng như đốt tay tôi. Lấp lánh như những chùm hi vọng mới tinh tươm mỗi ban mai bên cửa sổ.

Vài ngày nữa có lẽ dây leo sẽ bám được từ thanh đỡ lên tới cửa sổ. Căn phòng sẽ bớt sáng và xanh hơn. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi sẽ không còn chói mắt. Và những lời thì thầm với cây sẽ làm tôi dễ chịu?

Lần này tôi sẽ chú ý, để chúng không chết. Qua nhiều lần, tôi đã biết cách dừng lại khi cành lá rung rinh. Chúng có thể héo rũ lắm chứ. Từ từ thôi, cuộc sống còn dài lắm, và tôi thì còn biết bao điều muốn nói.
.
Nhưng
cũng có thể
việc trồng những cái cây cạnh giường ngủ,
một buổi sáng nào đó khi những dây leo trườn kín cửa sổ
đến ngạt thở
và những bông hoa đã kịp ăn hết không khí đêm qua,
tôi sẽ nằm chết như chú ve sầu
bên thềm cửa sổ mùa thu
mà không bao giờ biết vì sao

Blog EntrySep 21, '09 6:23 AM
for everyone
Upload Free pictures



Upload Free pictures

Sao bây giờ mình mới thấy đau?

Blog EntrySep 19, '09 12:51 AM
for everyone
Upload Free pictures



Upload Free pictures




Upload Free pictures


Ai đó từng nói  một mùa thu ở rẻo cao, nơi ruộng bậc thang vào mùa lúa chín vàng ươm. Thứ màu sắc yên ả ấy tan trong màu xanh của bầu trời có thể mê hoặc bất cứ ai ở đó. Gió căng trong lồng ngực. Bần bật thổi. Và âm thanh ở vùng cao thật sự trong trẻo, từ tiếng nói cười, từ tiếng sột soạt trong rừng rậm, tiếng cỏ hát, tiếng chim xuyến xao...

Ai đó từng nói về mùa nước tại những con thác lớn, đi kèm với giông bão luôn là sự quyến rũ bạo liệt. Giữa mùa thu, cùng với mưa, dòng nước tuôn xối xả từ thượng nguồn qua những vùng đất đẹp đẽ, chẳng dừng chân, ào ạt trở về hạ nguồn. Mùa nước lớn, những con thác già nua. Không rõ chúng vui hay buồn trong màu trắng tang tóc tung bay ấy.

Ai đó từng nói về mùa thu nước Nga với những tấm biển treo dọc theo các đại lộ "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"; những ngôi sao bùng cháy trên sông Neva và tiếng chim kêu những buổi chiều ráng đỏ, và lá vàng rơi ngập dòng nước Volga. Thổn thức. Sương mù tới sớm.

Ai đó từng nói về mùa thu...
.
Cớ sao tôi không thể mường tượng ra mùa thu trong kí ức?
Yêu hay ghét một thứ trung tính như vậy, thực khó phân định.



Blog EntrySep 16, '09 6:32 AM
for everyone
 Upload Free pictures










Upload Free pictures








Upload Free pictures


Những lời ước hẹn mùa nào cũng có, dài như những lọn tóc mây con gái những ngày kiêu hãnh, mềm mượt như đồng thảo trải dài.

Cớ sao tôi nhớ mùa hè đến miên man?

Gần đây tôi hiểu vì sao V lại yêu những bức ảnh đến vậy.

Từng ngày một, tôi nhận ra cả tôi và V đều có những vết nứt lớn dần cùng những nụ cười ngày một nhiều hơn trên môi. Những mái tóc không còn dài ra được nữa. Những thành phố đã quá già trong khi chúng tôi hãy còn trẻ, vì thế ở đó không có gì là đơn giản nữa.


Mỗi buổi sáng thức giấc, tôi đều thấy ánh sáng bủa vây.
Mỗi buổi tối lên giường, tôi đều thấy thanh âm bốn bề xâm lấn.


.
Bên Hồ Gươm, giữa tiết trời xám bạc của mùa đông sớm, tôi hay tin tôi đã chết. Từ lâu.
Khi K nói, tôi không còn biết giữa K và Hồ Gươm, bên nào xanh hơn?




Blog EntrySep 8, '09 5:36 AM
for everyone

http://1.bp.blogspot.com/_UuAVa4QWnPE/Spo1JYcfNDI/AAAAAAAAAaM/h3WnhjTJNBs/s400/mossevelde05Bruno_Van_Mossevelde.jpg

Em trồng hoa hồng trong ủng của chàng, và trên mũ chàng mọc những cây quế trúc ngát hương. Trong lúc em đợi chàng trong đêm duy nhất và vĩnh cửu của em, ngày rụng trên mình em như những mảnh vụn một bức thư bị xé. Em chắp chúng lại và đánh vần từng chữ những lời yêu thương của chàng. Nhưng em không đọc được nhiều, bởi thường xuyên gặp một nét chữ lạ, và bên cạnh thư của chàng còn có một trang của kẻ lạ, ngày của kẻ khác và chữ cái của kẻ khác xen vào đêm của em. Em đợi chàng trở về, sự trở về khiến những thư và những ngày không còn cần thiết nữa. Và em tự hỏi: liệu kẻ kia, kẻ khác có còn viết thư cho em hay đêm sẽ thành vô tận?
.
Em như cô gái nọ quen thói dậy muộn vào buổi sáng, đến khi lấy chồng ở làng bên và lần đầu tiên trong đời phải dậy sớm, nhìn thấy sương giá trên cánh đồng, cô liền bảo mẹ chồng "Ở làng con không có cái này!" Cũng như cô ta, em nghĩ trên đời này không có tình yêu bởi em chẳng bao giờ dậy đủ sớm để gặp được tình yêu, dù sáng nào tình yêu cũng đến đúng giờ...
.
Tổ quốc của em là tịch mịch, thức ăn của em là lặng im. Em ngồi trong cái tên mình như người chèo thuyền ở trong thuyền. Chừng nào còn không ngủ được, em còn ghét anh...



Blog EntrySep 7, '09 2:25 AM
for everyone

II/ Chìm trong thác ở Daklak
Ngang qua rừng cao su Chư Sê, trời đất ngả dần vào bóng tối. Thứ ánh sáng leo lét cuối ngày hắt qua những cánh rừng lướt đi chầm chậm ngoài cửa sổ làm tôi vừa thích thú vừa cảm hoài.


Ở vùng đất này, mọi thứ đều gợi cảm giác quyết liệt. Gió mạnh bạo, mặt trời đỏ ối, những lối vào rừng sâu hun hút thẳng tắp, những ngôi nhà im lìm đóng chặt. Lần đầu tiên trong đời đi xe dù ban đêm, người lúc nào cũng căng ra vì hồi hộp và sợ nữa. Hai bên đường tối om, trong xe vàng vọt thứ ánh sáng như đèn điện quê nội tôi những ngày còn bé xíu, tự dưng nhìn thấy ai cũng cảm thấy dữ tợn, có lẽ vì màu da đen thẫm và gương mặt không cười.

Tới Buôn Mê là nửa đêm, không có bất cứ ấn tượng nào ngoại trừ gió. Mà tháng Tư vốn chưa phải mùa gió dữ tại đây. Nhờ một người bạn giới thiệu nhà họ hàng trong này, tôi tới ở đập EAKao. Đường đi vào một bên là hồ nước trải dài, một bên là cánh đồng thẳng tắp, cứ đi thẳng vào mãi là thấy vựa hồ tiêu, cà phê trù phú. Ở xã E'A Kao có khá nhiều người Bắc, những hàng quán và đồ ăn ở đây vẫn giữ nguyên phong vị. Ở đây 3 ngày, tôi đặc biệt thích con đường nghiêng ở hồ đập E'A Kao, nó thoai thoải như bất kì bờ đê nào ngoài Bắc. Có khác là người dân ở đây đi xe máy trên đường đó, chênh vênh nhưng cực kì thích thú - cảm giác lúc nào cũng sắp lăn xuống hồ nước bên dưới (chạy xe máy ở đường này không dành cho người yếu tim nhé).


Hoàng hôn - chụp từ con đường chênh vênh kia hắt lên đường chính.

Khi đến Daklak, bạn có khá nhiều lựa chọn để đi vì ở đây thác và rừng đều có, tới buôn Đôn có thể vừa cưỡi voi vừa đi thuyền độc mộc...Nhưng ngày hôm sau khi tỉnh dậy, tôi chỉ nghĩ được tới thác nước - bởi cái nắng ở đây rất đáng sợ. Nó khiến tôi khô cong như bị vắt kiệt. Từ 7h sáng mặt trời đã rực rỡ, Daklak đang cuối mùa khô, hanh hao và nóng dù gió vẫn dữ dội. Thời tiết ở đây rất khắc nghiệt, phân mùa rõ rệt. Tuy nhiên, cũng bởi cái nắng ấy mà bầu trời xanh đến kì dị - còn xanh hơn cả trời Mộc Châu. Đường đi vào hai ngọn thác hùng vĩ qua một đoạn đèo dốc. Khá vắng vẻ, đi gần nửa tiếng mới gặp một chiếc xe tải đi ngược chiều từ công trường thủy điện đang xây gần đó. Đoạn đường đi này làm tôi nhớ Mộc Châu kinh khủng, cũng bầu trời xanh như không thể, những đoạn dốc lên xuống, cái nắng đã mềm lại, bướm trắng bay rợp trời - cứ như mình lạc vào thế giới khác vậy. Chạy xe một mình vì thế trở nên vô cùng thú vị, vừa đi vừa dừng lại chụp hình, rồi gọi điện về khoe với bạn (công nhận hồi đó mình con nít ghê gớm). Cứ đi rồi sẽ đến! Và đến một ngã ba chỉ đường rất rõ ràng, một vào thác Gia Long, một vào thác DraySap - và không hiểu trong cơn hưng phấn thế nào mà tôi rẽ vào con đường còn lại - tức là chả vào cái thác nào sất mà đi vào 1 cái làng người dân tộc Ede. Lúc ấy là 10h, không một bóng người, xe cũng không, nhưng rất nhiều hoa dại mọc ở bên đường. Con đường đi vào khá xấu và đỏ quạch, bụi bay mù mịt. Cứ đi và không hiểu mình tìm kiếm điều gì ở con đường đó cho tới khi thấy một người dân tộc đang nhặt rất nhiều quả gì đó rơi rụng bên đường cho vào gùi sau lưng thì mới nhớ ra mục đích của mình. Hỏi đường và quay ngược về ngã ba. Trong những chuyến đi cuộc đời, hình như ai cũng có vài lần nhầm lẫn như tôi, có người cứ thế đi thẳng có người sẽ hỏi đường và quay lại, mà thực ra cũng chưa biết như thế nào sẽ tốt hơn?





Thác Gia Long đẹp một cách hiền hòa. Giữa tuần nên không có khách du lịch nào ngoài kẻ rảnh rỗi như tôi. Nước xanh mướt chảy chậm rãi dễ khiến người ta muốn lăn ra ngủ. Khuôn viên thác nhỏ, chỉ có cảm giác đi qua cầu treo là sung sướng. Lắc lư lắc lư, lúc nào cũng như sắp rơi nhưng dù có ngồi đó cả ngày chắc cũng không rơi được.



Thác Draysap thì ngược lại, ngay con đường đi vào đã gợi cảm giác ầm ào. Rộng rãi, cuồng bạo, mãnh liệt, hùng vĩ, mát mắt...có rất nhiều từ để có thể miêu tả ngọn thác Khói nổi tiếng này.



Chính xác thì nó như một dải mây trắng xóa vắt ngang làn trời xanh ngắt, bọt sóng lúc nào cũng bạc đầu và sôi sục. Còn khá hoang dã, thác Draysap gợi cảm giác về một Tây Nguyên như mình luôn nghĩ tới. Tới thác, tình cờ gặp ba người làm việc ở thủy điện gần đó, họ dẫn mình đi sâu vào trong thác. Để đi vào đó phải đi trên cây cầu đã bị lủng ruột - chỉ còn hai thành rộng khoảng 10cm vừa đủ một bàn chân đi chầm chậm, rồi bám vào những nhánh cây cổ thụ rất to ra hòn đá phía trước thác rồi ngồi đó uống bia và ăn cá nướng. Sung sướng hơn là phía trong thác DraySap có 1 con đường đi xuyên qua thác, vào đó lạnh buốt, nước dâng quá đầu gối (khuyến cáo nên mặc quần sooc ngắn nếu muốn đi con đường này). Bên trong lòng thác, chỉ nghe tiếng nước xối dữ dội ngoài kia, lạnh buốt nhưng sung sướng. Đó là một cảm giác tuyệt vời không thể nào quên!




Cây cầu người dân tộc Ede kia đang đứng có đoạn khoảng 2m bị "lủng ruột" chỉ đi trên thành cầu rộng 10cm. Đây cũng là người giăng lưới bắt cá ở thác cho mình ăn ké ở đó. Cá bống dưới thác nướng chấm với thứ muối ớt trộn gio đặc trưng của người Ede ngon không kể xiết - không phải lúc đó mình đói mềm, ăn cái gì cũng thấy ngon mà nói vậy đâu á!



Vùng bán nguyệt giữa hồ đập E'A Kao rất đẹp, và lúc nào cũng lồng lộng gió.

Ngày thứ hai ở Daklak, tranh thủ đi vào khu rừng ở ngay gần đập E'A'Kao - mà không nhớ chính xác tên. Không có ấn tượng gì nhiều bởi nó không phải rừng chính - mọi thứ có vẻ hiền hơn so với mình tưởng tượng - hoặc có thể vì mình chỉ đi có một buổi. Ở Daklak có nhiều rừng kiểu này, còn rừng lớn thì không cho khách du lịch tham quan thì phải (?). Có khu bảo tồn thiên nhiên nhưng quá xa, và hình như chỉ tiếp khách theo đoàn có liên hệ trước. Chiều tối đi vào sâu thành phố Buôn Mê uống cafe và ăn linh tinh. Buôn Mê Thuột làm du lịch rất tốt, chặt chém khách cũng giỏi hơn dân Pleiku nhưng cafe thì dở hơn. Sáng hôm sau ghé thăm dinh Bảo Đại và làng dân tộc ở giữa thành phố - cảm giác không thích thú mấy vì nó hiện đại quá. Chiều định đi buôn Đôn mà bị cái làng kia làm mất hứng, nên chỉ quanh quẩn quanh đập E'AKao ngắm hoàng hôn gió lộng. Rồi thu xếp đồ đạc, và tối hôm đó lên đường xuống Đà Lạt.

Có lẽ ấn tượng về Daklak của mình chỉ là thác, thác và thác thôi.

P/s: BMT không hề có chuyện chặt chém khách. Giá cả sinh hoạt thật sự khá cao. Du khách và dân địa phương cùng phải trả một mức giá như nhau nếu vào chung một quán. Tất nhiên thổ địa sẽ có nhiều chọn lựa hơn.
Làng trong phố đúng là hiện đại, nhưng để duy trì và bảo tồn nó không hề đơn giản. Dân trong buôn là những người theo công giáo lâu đời. Trình độ và thu nhập khá cao. Sự kết hợp giữa văn minh và truyền thống vượt qua mọi xung đột về đức tin để lưu giữ những ngôi nhà sàn dài như bạn còn thấy đấy là kết quả nỗ lực của bao nhiêu người. Nếu có thời gian, chính những con người hiện đại ấy sẽ chia sẻ với bạn những phong tục tập quán đẹp mà họ trân trọng và gìn giữ hay hơn nhiều những người dân tộc nghèo ở các buôn xa. Đồng bào cắm mặt tìm cái ăn,thời gian đâu mà nghĩ tới phong tục như dệt thổ cẩm, làm rượu cần, đánh chiêng cúng chúc phúc, kể khan...

Blog EntrySep 6, '09 11:55 AM
for everyone
Chuyến đi Tây Nguyên tháng Tư vừa rồi có lẽ là chuyến đi ý nghĩa nhất năm 2009(từ giờ tới cuối năm không cách gì bỏ ra nhiều thời gian để đi như vậy nữa). Cảm xúc về nó mạnh tới mức mỗi lần nghĩ tới đều cảm thấy bồi hồi, có lúc thấy ngạt thở vì nhớ, có lúc thấy chơi vơi...mấy tháng rồi không thể viết gì về nó. Bây giờ rảnh rỗi, muốn viết cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Cái ý nghĩ phải đi khỏi Hà Nội vào tháng Tư mạnh mẽ đến mức ám ảnh. Tất cả những gì tôi viết thời điểm đó đều chỉ có một chữ "đi". Dù Hà Nội đẹp mê mải, dù đã lên kế hoạch 30/4 join đoàn leo Fan cùng nàng thơ, chỉ trong vòng 1 tuần thay đổi mọi kế hoạch, và lên đường đi Tây Nguyên với lượng thông tin ít ỏi về vùng đất ấy. Không có bạn đồng hành vì kế hoạch tôi lập ra quá nhanh, lập xong là đi ngay. Tới bây giờ thì không thể nhớ chính xác chuyện gì đã khiến bản thân nhất định phải đi Tây Nguyên thời điểm đó. Mang máng hình như vì rừng ở đó sắp bị phá hết. Mà tại sao phải là vùng đất khát cháy ấy?

I/ Em Pleiku má đỏ môi hồng
Đồ đạc gói gọn trong một balô và một túi đựng máy ảnh, leo lên xe cứ đi là tới. Nghĩ mọi thứ đơn giản tự khắc nó sẽ đơn giản thôi. Nhớ cảm giác bồi hồi khi đến Đà Nẵng, ngửi thấy mùi mặn mòi của biển, thấy trăng hắt vào cửa xe, nhớ nàng thơ ở Hà Nội gọi điện cho mình lúc nửa đêm và hát "Đêm mơ Hà Nội" giọng hát em vọng hoang hoải bên kia thổn thức cả triền đê làm mình xao xuyến lạ. Nhớ cảm giác băng qua đèo An Khê chập chùng mới biết đây chính là con đèo được nhắc tới trong bài hát của Trần Tiến chứ không phải là đèo An Khê ở Bát Xát như hồi tháng 2 mình hí hửng tưởng bở. Tới vùng đất đỏ, tự dưng cảm giác cũng rất khác. Khi ấy buổi sáng, trời đất hanh hao mà bầu trời thì đã xanh ngắt đến lạnh người. Sau đó mình mới biết trời ở đây lúc nào cũng xanh như vậy, một phần vì hai bên đường thưa thớt nhà cửa, cỏ cây thì hoang vu...

Rồi cũng tới Pleiku bình an, lòng vẫn ngập trong những dải đồi vàng rực dã quỳ cuối mùa và những bát ô tô cẩm tú cầu ngả màu. Ấn tượng đầu tiên là nắng trưa. Không thấy em má đỏ môi hồng nào vì ai đều kín như bưng. Nắng Pleiku rất đặc trưng Tây Nguyên, khát cháy và khô cong. Thành phố nhỏ xinh đúng kiểu "đi dăm phút đã về chốn cũ" - mình ở đây 2 ngày mà thuộc luôn cung đường, cứ lấy khách sạn Hoàng Anh Gia Lai làm mốc mà đi rồi về. Ở Pleiku một ngày có thể thấy đủ 4 mùa, từ 5h chiều trở đi là mát mẻ, chập tối là lành lạnh sương buông, 9h tối thành phố vắng tanh - nhưng đi cafe thì tuyệt. Ở đây có phố cafe - Wuu rất dễ thương, dốc thoai thoải có rất nhiều quán cafe đủ các loại phong cách, đi hết đường là tới một khu như là công viên cũng khá đẹp. Cafe ở Wuu ngon, thơm, uống 2,3 ly vẫn còn thòm thèm. Mình mà ở Pleiku lâu hơn chắc da đổi sang màu cafe quá.

2 ngày ở Pleiku, không đi được nhiều lắm: chùa Minh Thành, Biển Hồ và làng dân tộc Êđê xem lễ hội rước Thánh Paoblo.





Ngôi chùa này được đầu tư xây dựng từ chục năm nay mà vẫn chưa xong, đẹp và hùng tráng với khuôn viên rộng, đứng từ trên bậc thềm có thể trải mắt thấy một vùng bình nguyên lớn. Mình đặc biệt thích những "long đầu đao" trên mái chùa này - cứ ngước lên là như thấy chúng đang bay lượn trên mây xanh.




Những bức tượng gỗ dang dở ở đây có rất nhiều sắc thái kì lạ, chạm khắc đẹp mê ly hút hồn mình cả buổi. Tượng này sau đi tạc xong còn phải tô vẽ quét sơn và cuối cùng quan trọng nhất là phải làm lễ nhập hồn cho Tượng xong mới được để trong Chùa.


Cuối buổi chiều, tranh thủ tới được Biển Hồ. Cảm giác ban đầu là không hùng vĩ và đẹp như mình đã đọc và tưởng tượng. Thế nhưng, khi đứng trên đài quan sát giữa bốn bề gió lộng, lúc nào cũng tưởng mình sắp bị thổi bay thì cái cảm giác ấy cũng lạ lùng. Có lẽ một phần trời chiều - nắng trưa càng rực rỡ thì hoàng hôn về càng úa tàn. Có chút gì gần như buồn bã, cô liêu.





Gác mái ngư ông về viễn phố...


Xe máy ở Pleiku rất khó thuê vì thành phố này không phát triển mạnh về du lịch còn đồ ăn không rẻ - có lẽ do dân ở đây khá giàu . Buổi tối mình thích mê cảm giác đi trong bụi sương, lên lên xuống xuống ở những con đường dốc thoai thoải vắng người. Cũng chỉ buổi tối mới thấy các "em Pleiku" không bịt kín mặt. Con gái Pleiku rất dễ thương, mà hình như lúc nào má cũng có thể ửng đỏ. Thích nhất là tất cả học sinh đều mặc áo dài, đi trên đường gặp từng đoàn nữ sinh đi xe đạp hay đi bộ tha thướt thấy cuộc sống đẹp vô cùng.

Hôm sau, chạy xe đi ra khỏi Pleiku hơn chục km tới một làng người dân tộc Êđê. Sáng Chủ Nhật ở đó có lễ hội rước Thánh mà mình tới trễ họ rước gần xong, chỉ kịp xem đâm trâu và chụp được một ít ảnh những bức tượng gỗ đang đục dở.



Điều đáng buồn là những nhà rông như vậy sau này sẽ được xây bằng vữa và xi măng.



Những bức tượng này được đúc bằng vữa và xi măng còn bức bên dưới đây mới là tượng gỗ



khi đã không còn gì bí mật nữa, cái giá phải trả cho việc phơi bày bản thân trước ánh sáng mặt trời là vòng vân đỏ loét trên cổ
.......dẫu cho đôi lông mày có chân phương và nhu mì nhường kia



Tạm biệt Pleiku bằng ly cafe ở quán Đen (trang trí toàn bằng than), điểm đến tiếp theo là Daklak. Phố núi rực đỏ trong ráng chiều lùi xa dần khỏi tầm mắt, tôi tiếp tục chui vào cỗ xe lầm lũi băng qua rừng cao su Chư Sê đi về phía màn đêm...


Blog EntrySep 1, '09 2:51 PM
for everyone

http://2.bp.blogspot.com/_UuAVa4QWnPE/SpYyPMahyeI/AAAAAAAAAZk/7YNinf3OeXc/s400/rFHFi94zcpbk8evdVYQd15Yto1_500.jpg 


"Here, you have to run as fast as you can to stay in the same place."
Sometimes life leads us to moments that are far from our expectation, despite whatever feeling that those moment bring us. I might live that way, killing my feeling slowly day by day?

 I'm wasting, dreaming of the past, into the road of sadnes. Will you love me as the winter comes? Don't cast your shadow on my soul, please don't...

Spirit? What the fuckin' Spirit is? In this era, there are not many people really care about it?
Why be sad? Why not?


"We are as forlorn as children lost in the wood.  When you stand in front of me an look at me, what do you know of the  grief's that are in me and what do I know of yours.  And if I were to cast myself down before you and tell you, what more would you know about me that you know about Hell when someone tells you it is hot and dreadful?  For that reason alone we human beings ought to stand before one anotheras reverently, as reflectively, as lovingly, as we would before the entrance to Hell." (F.K)

We are a fucked up generation!

Just let me live without your life
Just let me live without your life
Just let me live without your life
Just let me live without your life
Just let me live without your life




Ai về Bắc ta đi với
Thăm lại non sông giống Lạc Rồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long
...
Tiết mưa ngâu, SG mưa nhiều. Từ tuần trước, tâm trạng mình đã đơ đơ, nhớ nhung những mùi hương kì quặc.

Mấy hôm trước, đi ngang Võ Thị Sáu thấy mùi ngọc lan thơm phức nhớ ra đương cuối mùa hoa. Rồi nhớ đường Thanh Niên chuyên bán hoa ướp lạnh nhìn ngu ơi là ngu mà lần nào đi ngang qua mình cũng không kiềm lòng được vào mua. Nhớ con đường vào Phủ lúc nào cũng xanh mát và thơm thơm. Nhớ vỉa hè Nguyễn Du cafe rụng đầy cánh hoa lúc vàng lúc trắng. Nhớ những buổi sớm đi vặt trộm hoa trong Bách thảo vừa lén lút vừa sung sướng hít hà mùi thơm lẫn trong mùi sương ướt. Vào đây rồi thấy cây nào cũng cao vút, chẳng dám nghĩ tới chuyện vặt trộm cái gì. Mà cũng chẳng biết mua hoa ở đâu...


Rồi cũng tối hôm ấy, bạn nhắn tin cho mình "Chúng nó phá quảng trường Nhà Hát Lớn rồi" làm mình tí nữa thì đâm vào ô tô. Ngực mình đau tức. Mình nghĩ tới Nhà Thờ bị rào kín cổng, mỗi năm hàng rào lại cao thêm một chút - bây giờ có chồng tiền bên dưới mình cũng không trèo vào như trước được. Mình nghĩ tới những bậc thềm NHL bây giờ cứ 10h30 là có CAP ra đuổi như đuổi tà - có muốn ngồi ngắm đường phố chờ đi chợ hoa cũng chẳng được. Mình nghĩ tới cái chỗ vừa bị phá chiều nào cũng ngồi uống trà đá tán phét với bạn, rồi ngắm nhìn quảng trường Thiên Phong và Cổng Trời của mình; rồi ăn cơm nắm, rồi xem bà cụ bán hàng người Vinh chửi nhau với mấy ông xe ôm. Bây giờ phá nát tan, dẫu có về mình cũng chẳng còn biết ngồi đâu...Ngực mình lại đau tức. Nhớ những buổi chiều ngồi tựa lưng vào bức tường ấy ngắm ánh nắng tắt dần ở phía quảng trường xa xa ,mặt trời như một trái bóng biến màu, lúc vàng chói loá, lúc đỏ ối lại có lúc như một chiếc Hamburger màu da cam .Nắng trong những buổi chiều như thế thì sóng sánh như mật  vàng ươm như thể nếu ta vô tình bước vào sẽ bị cuốn trôi và nhấn chìm xuống một nơi nào đó . Ừ, nào ai biết mặt trời rọi xuống chốn nào, thênh thang trên con đường rộng lớn, hay khấp khểnh như những bậc thang gần quảng trường Thiên Phong ấy..., chỉ biết nó cứ khiến người ta say say , một cảm giác nồng nồng khi bất chợt bắt gặp hương rượu cúc - thứ rượu chỉ ngửi 1 lần đã đủ say cả đời chứ chưa cần uống . ..

Cuối tuần, nhà nhà tranh thủ cúng rằm sớm. Mùa Vu lan đầu tiên trên đất Sài Thành, mình mua một bình ly cắm trong nhà, gọi điện về nhà để nghe hết bố tới mẹ mắng. Chỉ muốn nằm mãi ở sàn đất lạnh ngát mùi hoa buổi sớm, chìm trong tiếng nhạc mãnh liệt mà dằn vặt của Zoe Keating. Càng ngày mình càng thấy da thịt mình tan ra trong không gian rộng lớn của căn nhà. Những nếp sống cũ của mình trở về, không quan trọng SG hay HN, nó vẫn cứ thế, chẳng thay đổi gì cả. Điều này khiến mình có đôi chút phiền muộn. Nhưng kèm theo nó cũng là chút thư thái không hiểu nổi. Chiều nay mải đi chơi với chị, vẫn chưa mua được cây về trồng. Sang tuần mới, không hiểu đi mua được lúc nào đây.

"Không có bạn buồn quá! Lập thu rồi, chả có ai rủ đi uống rượu..." - SG lập thu bằng thời tiết đặc trưng: tối mưa trưa nắng. Nhưng lòng mình chẳng nắng chẳng mưa, cứ đơ đơ, rượu cũng chẳng thiết uống nữa. Nhớ rượu cúc ghê gớm. Thèm uống rượu cúc ghê gớm.

...
Những ánh đèn
Những ánh đèn Standby
Standby -
Standby -
Standby
Nhả ánh sáng của bầy đom đóm chết
....
 Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.

Blog EntryAug 28, '09 11:21 PM
for everyone


Đoàn vô tự lạc loài nheo nhóc,
Quỷ không đầu đứng khóc đêm mưa
Cho hay thành bại là cơ
Mà cô hồn biết bao giờ cho tan.
...
Kẻ thân thích vắng sau vắng trước
Biết lấy ai bát nước nén nhang?
Cô hồn thất thểu dọc ngang
Nặng oan khôn nhẹ tìm đường hóa sinh?


Blog EntryAug 28, '09 11:17 PM
for everyone


Kìa những kẻ chìm sông lạc suối
Cũng có người sẩy cối sa cây
Có người leo giếng đứt dây
Người trôi nước lũ kẻ lây lửa thành.
Người thì mắc sơn tinh thủy quái
Người thì sa nanh sói ngà voi
Có người hay đẻ không nuôi
Có người sa sẩy có người khốn thương.
Gặp phải lúc đi đường lỡ bước
Cầu Nại Hà kẻ trước người sau
Mỗi người một nghiệp khác nhau
Hồn xiêu phách lạc biết đâu bây giờ?

Hoặc là ẩn ngang bờ dọc bụi
Hoặc là nương ngọn suối chân mây
Hoặc là điếm cỏ bóng cây
Hoặc là quán nọ cầu này bơ vơ
Hoặc là nương thần từ Phật tự
Hoặc là nhờ đầu chợ cuối sông
Hoặc là trong quãng đồng không
Hoặc nơi gò đống hoặc vùng lau tre

Sống đã chịu một bề thảm thiết
Ruột héo khô dạ rét căm căm
Dãi dầu trong mấy mươi năm
Thở than dưới đất ăn nằm trên sương

Pages:1234567